<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom">
	<channel>
		<title>LHK 29 - Đại Học Đà Lạt</title>
		<link>https://lhk29.ucoz.com/</link>
		<description>Blog</description>
		<lastBuildDate>Wed, 01 May 2013 15:00:23 GMT</lastBuildDate>
		<generator>uCoz Web-Service</generator>
		<atom:link href="https://lhk29.ucoz.com/blog/rss" rel="self" type="application/rss+xml" />
		
		<item>
			<title>Tháng tư về chỉ mình em bên anh</title>
			<description>Tháng 4 lại ùa về với những khoảnh khắc giao mùa gợi nên thật nhiều ký ức và xúc cảm trong lòng mỗi người. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Dành tặng tháng 4 &lt;br /&gt; Dành tặng những người yêu tháng tư &lt;br /&gt; Dành tặng những người nhớ tháng tư &lt;br /&gt; Dành tặng những người có thật nhiều kỷ niệm với tháng 4 &lt;br /&gt; Tặng tháng 4 bình yên! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Viết cho người yêu tháng Tư &lt;br /&gt; Cùng phòng hồi trước có một thằng bạn, nó đẹp trai và sát gái. Nó hát dở tệ nhưng tán gái rất tài. Mình hồi đó cù lần và rất phục nó ở cái tán gái đó. Vũ khí lợi hại của nó là bài hát Tháng Tư Về, phải nói trong tất cả những bài hát tệ hại của nó, thì đó là bài nó hát hay nhất. Có lẽ nó yêu tháng Tư hoặc cũng có lẽ nó yêu những người con gái yêu tháng Tư, nên nó khổ công luyện, luyến láy để cưa đổ các nàng. Chuyện đó đã cũ rồi, giờ nó đã có vợvà con. &lt;br /&gt; Với tôi mỗi thángTư về tôi lại nhớ về một Giấc mơ nào xa lắm đã qua về em. &lt;br /&gt; Em yêu tháng Tư, không phải vì em sinh vào tháng Tư, đơn giản thôi bởi vì em yêu hoa Loa Kèn,...</description>
			<content:encoded>Tháng 4 lại ùa về với những khoảnh khắc giao mùa gợi nên thật nhiều ký ức và xúc cảm trong lòng mỗi người. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Dành tặng tháng 4 &lt;br /&gt; Dành tặng những người yêu tháng tư &lt;br /&gt; Dành tặng những người nhớ tháng tư &lt;br /&gt; Dành tặng những người có thật nhiều kỷ niệm với tháng 4 &lt;br /&gt; Tặng tháng 4 bình yên! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Viết cho người yêu tháng Tư &lt;br /&gt; Cùng phòng hồi trước có một thằng bạn, nó đẹp trai và sát gái. Nó hát dở tệ nhưng tán gái rất tài. Mình hồi đó cù lần và rất phục nó ở cái tán gái đó. Vũ khí lợi hại của nó là bài hát Tháng Tư Về, phải nói trong tất cả những bài hát tệ hại của nó, thì đó là bài nó hát hay nhất. Có lẽ nó yêu tháng Tư hoặc cũng có lẽ nó yêu những người con gái yêu tháng Tư, nên nó khổ công luyện, luyến láy để cưa đổ các nàng. Chuyện đó đã cũ rồi, giờ nó đã có vợvà con. &lt;br /&gt; Với tôi mỗi thángTư về tôi lại nhớ về một Giấc mơ nào xa lắm đã qua về em. &lt;br /&gt; Em yêu tháng Tư, không phải vì em sinh vào tháng Tư, đơn giản thôi bởi vì em yêu hoa Loa Kèn, mà chỉ mỗi tháng Tư mới có hoa Loa Kèn. &lt;br /&gt; Trước đó tôi không biết hình dạng hoa Loa Kèn là sao, hoặc đã từng nhìn thấy nhưng không biết tên và không để ý nhiều về loại hoa này. Tôi rất ít khi mua hoa về chơi trong nhà. &lt;br /&gt; Hồi quen em, em nói rằng em rất thích hoa Loa Kèn, anh biết loài ho đó không? &lt;br /&gt; Tôi ngơ ngác: Hoa Loa Kèn nó như thế nào nhỉ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Em say sưa tả loài hoa đó. Hoa Loa Kèn màu trắng, khi nở, những cánh hoa trắng muốt, những chiếc lá xanh như những lưỡi mác và nụ hoa khi chưa nở như một hộp son nhỏ chứa bí mật e ấp của những cô gái. Những cành hoa Loa Kèn đặc trưng bởi màu xanh và trắng,màu xanh của sự sống và màu trắng tinh khôi được ví như tâm hồn của thiếu nữ. &lt;br /&gt; Em nói rằng, hoa Loa Kèn chỉ có vào tháng Tư trong năm, khi mà mùa xuân bắt đầu chuyển sang hạ. Những cơn mưa lấm tấm xuân, được thay thế bởi những trận mưa rào xối xả và cái nắng nóng đỏ lửa của mùa hạ nữa. Hoa Loa Kèn nở rộ vào khoảng thời gian ấy.Nhìn những cành hoa nhỏ, những cánh hoa trắng tinh khôi mỏng manh, ít ai ngờ được rằng lại vươn lên mạnh mẽ và đẹp rực rỡ đến thế dưới những trận mưa rào đầu hạ hay những đợt nắng nóng rát da. &lt;br /&gt; Phải chăng hoa Loa Kèn chính là hình ảnh của em, một người con gái có thân hình mỏng manh, tâm hồn trong sáng nhưng vô cùng mạnh mẽ. &lt;br /&gt; Em đã trải qua nhiều chuyện buồn, nếu là anh, hay nhiều người con gái khác gặp phải chắc sẽ khụy ngã. Với em, em vẫn âm thầm, mạnh mẽ đối mặt vượt qua. &lt;br /&gt; Tháng tư về, gió hát mùa hè Có những chân trời xanh thế &lt;br /&gt; Mây xa vời, nắng xa vời Con sông xa lững lờ trôi &lt;br /&gt; Nắng nhẹ nhàng, mây trắng nhẹ nhàng &lt;br /&gt; Hát giấc mơ nào xa lắm &lt;br /&gt; Em mong chờ, mãi mong chờ Bao nhiêu vẫn cứ đợi anh. &lt;br /&gt; Mơ, em mơ, mơ về con đường nhỏ &lt;br /&gt; Quanh co lối mònhoa dại nở &lt;br /&gt; Chỉ mình em bên anh, bên anh &lt;br /&gt; Nghe...bâng khuâng mấy nhành hoa lựu đỏ &lt;br /&gt; Ta chia tay những ngày xuân để hát &lt;br /&gt; Một mùa hè, mùa hè &lt;br /&gt; Nắm tay em, những ngón tay như những búp hoa Loa Kèn e ấp và em tựa vào vai anh. &lt;br /&gt; Trong tôi giai điệu bài hát nhẹ nhàng chợt về thấy thật bình yên. &lt;br /&gt; “Chỉ mình em bên anh, bên anh” &lt;br /&gt; Tôi yêu hoa loa kèn lúc nào không biết. Có lẽ vì tôi yêu em, và em yêu loài hoa đó. &lt;br /&gt; Buổi sáng nắng, ra đường gặp một gánh hàng hoa Loa Kèn trắng muốt. Tôi thẫn thờ: Tháng Tư về, giờ em nơi đâu?. &lt;br /&gt; Gửi từ</content:encoded>
			<link>https://lhk29.ucoz.com/blog/thang_t_v_ch_minh_em_ben_anh/2013-05-01-137</link>
			<dc:creator>hoahuongduong</dc:creator>
			<guid>https://lhk29.ucoz.com/blog/thang_t_v_ch_minh_em_ben_anh/2013-05-01-137</guid>
			<pubDate>Wed, 01 May 2013 15:00:23 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Tình Nghệ Sĩ</title>
			<description>&lt;div class=&quot;uiHeader uiHeaderBottomBorder mbm&quot; style=&quot;margin-bottom: 10px; border-bottom-width: 1px; border-bottom-style: solid; border-bottom-color: rgb(170, 170, 170); padding-bottom: 0.5em; color: rgb(51, 51, 51); font-family: &apos;lucida grande&apos;, tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 14px; &quot;&gt;&lt;div class=&quot;clearfix uiHeaderTop&quot; style=&quot;zoom: 1; &quot;&gt;&lt;h2 tabindex=&quot;0&quot; class=&quot;uiHeaderTitle&quot; style=&quot;font-size: 16px; color: rgb(28, 42, 71); margin: 0px; padding: 0px; outline: none; &quot;&gt;Tình Nghệ sỹ&lt;/h2&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;clearfix&quot; style=&quot;zoom: 1; &quot;&gt;&lt;div class=&quot;mbs uiHeaderSubTitle lfloat fsm fwn fcg&quot; style=&quot;float: left; margin-bottom: 5px; color: gray; &quot;&gt;bởi&amp;nbsp;&lt;a href=&quot;http://www.facebook.com/giaosuxoay&quot; data-hovercard=&quot;/ajax/hovercard/page.php?id=124026334320109&quot; style=&quot;cursor: pointer; color: rgb(59, 89, 152); text-decoration: none; &quot;&gt;Giáo sư Xoay&lt;/a&gt;&amp;nbsp;vào ngày 23 tháng 8 2012 lúc 3:38 sáng ·&lt;span class=&quot;timelineUnitContainer&quot; style=&quot;position: relative; &quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;/...</description>
			<content:encoded>&lt;div class=&quot;uiHeader uiHeaderBottomBorder mbm&quot; style=&quot;margin-bottom: 10px; border-bottom-width: 1px; border-bottom-style: solid; border-bottom-color: rgb(170, 170, 170); padding-bottom: 0.5em; color: rgb(51, 51, 51); font-family: &apos;lucida grande&apos;, tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 14px; &quot;&gt;&lt;div class=&quot;clearfix uiHeaderTop&quot; style=&quot;zoom: 1; &quot;&gt;&lt;h2 tabindex=&quot;0&quot; class=&quot;uiHeaderTitle&quot; style=&quot;font-size: 16px; color: rgb(28, 42, 71); margin: 0px; padding: 0px; outline: none; &quot;&gt;Tình Nghệ sỹ&lt;/h2&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;clearfix&quot; style=&quot;zoom: 1; &quot;&gt;&lt;div class=&quot;mbs uiHeaderSubTitle lfloat fsm fwn fcg&quot; style=&quot;float: left; margin-bottom: 5px; color: gray; &quot;&gt;bởi&amp;nbsp;&lt;a href=&quot;http://www.facebook.com/giaosuxoay&quot; data-hovercard=&quot;/ajax/hovercard/page.php?id=124026334320109&quot; style=&quot;cursor: pointer; color: rgb(59, 89, 152); text-decoration: none; &quot;&gt;Giáo sư Xoay&lt;/a&gt;&amp;nbsp;vào ngày 23 tháng 8 2012 lúc 3:38 sáng ·&lt;span class=&quot;timelineUnitContainer&quot; style=&quot;position: relative; &quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;uiHeaderSubActions rfloat&quot; style=&quot;float: right; &quot;&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;mbl notesBlogText clearfix&quot; style=&quot;zoom: 1; margin-bottom: 20px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; word-wrap: break-word; color: rgb(51, 51, 51); font-family: &apos;lucida grande&apos;, tahoma, verdana, arial, sans-serif; &quot;&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&lt;span class=&quot;&quot;&gt;&lt;img class=&quot;photo_img img&quot; src=&quot;http://a8.sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash4/s720x720/386979_411046988951374_2045539509_n.jpg&quot; alt=&quot;&quot; style=&quot;border: 0px; max-width: 493px; margin: 0px; padding: 0px; &quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class=&quot;caption&quot;&gt;Dù đi bơi anh cũng không quên túi v&amp;eacute;...&lt;/div&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Như bao đêm khác, đêm nay tôi cũng ngồi trong căn phòng nhỏ để kì cạch gõ nốt đống kịch bản và format chương trình đang nợ đầm đìa. Ngoài trời đang là những cơn mưa đầu mùa thu, nhưng chẳng được tí tách rơi lãng mạn như những gì nhạc sỹ Đặng Thế Phong miêu tả ngày xưa mà lại cứ ào ào như thác đổ. Có lẽ năm nay 2012, nên mưa Ngâu cũng đã thành mưa Ngầu.&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Ngồi xì xoạp uống cốc trà nóng, lướt qua những thông tin đủ loại trên Facebook, chợt dừng lại nơi những dòng chia sẻ trên tường của ông anh Chí Trung, đọc mà thấy nao lòng, tự nhiên thấy chẳng còn hứng thú đâu mà ngồi viết ra những trang kịch bản hài nhe nhởn, bởi đem đến được cho thiên hạ vài nụ cười thì những người anh em nghệ sỹ sao mà khổ quá. Biết bao nhiêu nếp nhăn, biết bao nhiêu giọt nước mắt đã chảy vào trong cho những nụ cười.&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Tôi chưa bao giờ là một nghệ sỹ, và chắc cũng sẽ chẳng bao giờ có thể trở thành nghệ sỹ thực thụ. Chỉ là kẻ mon men đến gần ánh đèn như một đứa trẻ tò mò trước những gì lấp lánh, nhưng may mắn làm sao, tôi được gặp những người anh, người chị, người em nghệ sỹ và rồi chúng tôi thân thiết với nhau như gia đình lúc nào chẳng hay.&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Tôi quen biết anh Chí Trung tính ra cũng đã lâu qua chương trình Táo quân, nhưng thân thì mãi gần đây mới thân bởi trong Táo quân thì việc của tôi và anh không diễn ra cùng lúc, tôi viết xong kịch bản thì mới đến phần anh tập luyện và diễn, có chăng thì chào nhau đôi ba câu hoặc thi thoảng được giúp anh hát vài câu nhạc chế để thu âm cho Táo quân. Đến một hôm cách đây khoảng gần 2 năm gì đấy, bất ngờ nhận được điện thoại của anh rủ tôi đến Rạp Thanh niên xem Đoàn kịch 2 của anh diễn. Tôi nhận lời, và từ đó thành thân quen.&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Sau buổi đầu xem kịch của đoàn anh diễn, tôi và bạn gái về nhà viết ra một bản góp ý dài dằng dặc. Đại khái là góp ý đủ thứ từ bức ảnh ngoài cửa cho đến chi tiết trong từng vở diễn, thật ngạc nhiên là anh cũng nghe và cho chỉnh lại vài điểm làm tôi thấy cũng bất ngờ. Ngồi trò chuyện một vài buổi, anh giao ngay cho tôi chức Giám đốc truyền thông của Đoàn kịch 2, được lĩnh tiền chế độ 240.000 đồng một đêm diễn như anh chị em nghệ sỹ trong đoàn khác làm tôi sợ há hốc cả mồm. Thi thoảng còn thêm tiền ăn trưa 30.000, bữa nào đông khán giả thì thêm vài chục nghìn nữa. Tôi đang làm cho FPT, nên nói với anh là làm thế này sẽ vi phạm luật Lao động, nhưng anh phẩy tay, có hợp đồng gì đâu mà vi phạm, chức này cũng là anh sáng tác cho riêng tôi thôi mà. Nhưng tiền thì nhận thật nên tôi cũng đành nghĩ cách giúp anh.&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Tôi tìm hiểu các phương thức marketing, truyền thông và bán v&amp;eacute; của Đoàn kịch, t&amp;eacute; ra vẫn dùng theo kiểu cũ là bắc cái loa n&amp;eacute;n lên ngọn cây và bật đi bật lại đoạn rao v&amp;eacute; lấp lảnh một góc hồ Thiền Quang. Bản thân anh Trung và anh em cũng cầm tờ rơi đi khắp các quán cà phê mà rải, điện thoại online thường xuyên để trả lời khách muốn mua v&amp;eacute;, hướng dẫn tận tình cách mua, đọc lịch diễn từng buổi làu làu cho khách chọn như ông chủ quán cơm. Đôi khi đọc sầu bọt m&amp;eacute;p xong mới biết khách nhầm số, hoặc đơn giản là muốn nghe giọng Táo Giao thông.&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Ấy vậy mà cũng có buổi khán giả đến chật kín cả …hai hàng ghế đầu. Anh chị em nghệ sỹ trước giờ diễn cứ lấp ló sau cái rèm để ngó xuống hàng ghế khán giả như chờ đợi những người thân thiết của mình mà mãi vẫn chưa thấy đâu. Thế rồi vẫn diễn, vẫn tươi rói, vẫn cười vẫn khóc vật vã trên sân khấu để khều từng tiếng cười mỏng manh vọng lên từ khán đài tối om. Tôi chẳng biết mình đã ngồi dưới khán đài bao nhiêu buổi, có buổi cao hứng lên làm MC, giao lưu vài câu nhạt ho&amp;eacute;t, tự giác về chỗ ngồi xem. Tỉ mỉ quan sát từng nhóm đối tượng khán giả khác nhau, ghi lại những chi tiết nào khiến họ cười. Lúc họ cười từng khu, lúc cả rạp cùng cười. Những dữ liệu đó vô cùng quan trọng cho một người viết kịch nghiệp dư như tôi, nó giúp tôi nắm bắt được thị hiếu cười của từng nhóm đối tượng khán giả. Nhờ vậy những buổi tối thứ 6 và thứ 7 hàng tuần ở Rạp Thanh niên đã thành lớp dạy viết kịch bản nâng cao cho tôi lúc nào không hay.&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Xem vở nào cũng thấy đáng yêu quá, vậy mà sao rạp vẫn vắng, nếu giá v&amp;eacute; đắt thì đã đi một nhẽ, đằng này chắc chỉ bằng nửa giá v&amp;eacute; đi xem một bộ phim loại thường ngoài rạp? Đôi khi tôi cũng hỏi cái câu ngu ngốc đó với các anh chị nghệ sỹ, câu trả lời thường là bao giờ cho đến ngày xưa, khán giả xếp hàng, có vở diễn đến 50 đêm vẫn cứ đông nghẹt… Phải chăng khán giả xem hết cả rồi, cũng chẳng phải, Hà Nội vừa mở rộng, dân cũng đông lắm. Hay là họ không biết, chứ cuộc sống mưu sinh vất vả vậy, ai chẳng cần nụ cười? Hay có chuyện gì xảy ra với sân khấu kịch nơi đây?&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Tôi mua tên miền doicuoi.net rồi bắt bọn đàn em làm cái website còm để đưa lịch diễn và diễn viên lên, hi vọng phần nào tiếp thị được thêm cho đoàn. Nhưng rồi cũng chẳng ăn thua. Anh Trung và anh chị em vẫn cứ bươn bả đi mà bán v&amp;eacute; dạo, may mà thành phố mới chỉ cấm bán v&amp;eacute; số chứ chưa cấm bán v&amp;eacute; xem Đời cười. Tôi vẫn phải nhận 240.000 một đêm diễn mà ngượng chín người, đôi khi trốn không nhận thì đoàn lại dồn thành một cục rồi anh Trung mang đến cho tôi. Lại phải nhận, miệng cười m&amp;eacute;o xẹo…&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Tôi đến nhà anh Trung chơi, diện tích rộng hơn cái phòng làm việc của tôi một chút nhưng được xây nhiều tầng. Anh buôn đồ cổ nên nhà chỗ nào cũng như cái chạn bát với đủ thứ bát đĩa bình lọ. Có những cái bình cổ giá bằng cả một cái ô tô mà anh vẫn chưa chịu bán. Tôi hỏi anh sao không bán quách nó đi mà chơi, việc quái gì lọ mọ đi khắp các cơ quan xí nghiệp, đi khắp các quán cà phê mà nói cười bán v&amp;eacute;. Nhưng anh bảo đó là cái nghiệp rồi, giờ lại không những chỉ mình mình, anh lại phải lo cho cái nghiệp của cả đoàn, một tập thể đầy đủ già trẻ lớn b&amp;eacute;, yêu quý nhau như gia đình, bỏ sao được. Chứ nếu chỉ lo thân anh thì ngoài buôn đồ cổ, thi thoảng đi đóng quảng cáo mỳ tôm hay đi thu thanh quảng cáo thuốc bổ thận cũng đủ ăn. Ngẫm cũng đúng, là mình chắc cũng phải làm thế thôi.&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Việc tôi nổi tiếng hơn sau &quot;Cặp đôi hoàn hảo” cũng ít nhiều giúp ích được cho anh và cho Đoàn, mặt tôi được anh đưa lên các loại banner quảng cáo treo trên ngọn cây cho đến tờ rơi màu sắc rực rỡ mà khán giả hay dùng kê mông ngồi dưới khán đài, cái nào cũng cười hết cỡ, khi thì là biên kịch, khi thì là dẫn chương trình, khi thì làm ca sỹ hát câu giờ cho diễn viên thay quần áo. Dân mình vốn tò mò nên cũng móc tiền mua v&amp;eacute; để vào xem cho thỏa dù chẳng biết có quay lại lần hai hay không, nhờ đó v&amp;eacute; cũng bán thêm được vài cặp. Diễn ở Hà Nội đã đành, anh còn lôi tôi đi tỉnh, có khi đi cả tuần, lang thang hết rạp hát này đến rạp hát kia. Tôi bận việc công ty, nhưng cuối tuần nào rỗi cũng tranh thủ chạy đi với anh dù thú thực là tôi thấy mình không có nhiều đóng góp lắm.&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Mỗi buổi diễn, tôi ngồi trong cánh gà nhìn các anh chị diễn mà lòng tràn niềm sung sướng, có vở xem đến lần thứ mười mấy mà đến đoạn hay vẫn cứ phải bật cười. Những tràng cười của khán giả phía dưới cứ rộ lên từng đợt, như những cơn sóng mang phù sa trùm lên cái cánh đồng chữ nghĩa khô h&amp;eacute;o cảm hứng của tôi. Dân chuyên nghiệp là thế, diễn trăm buổi như một, chỉ có hay hơn chứ không k&amp;eacute;m đi. Chẳng như tôi, hôm nào khán giả vỗ tay nhiều thì hát hăng say, ch&amp;eacute;m gió nhiệt tình. Hôm nào khán giả ngồi im là tôi làm như làm khoán, làm như dỗi hờn. Anh Trung nhận ra điều này nên nhiều khi buông lời đá đểu tôi, rồi sau cũng lại nghĩ cách bày trò để phần xuất hiện của tôi hấp dẫn hơn tí chút.&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Là một nghệ sỹ kiêm &quot;con buôn” lâu năm, con mắt quan sát của anh luôn khiến tôi nể phục. Mới hôm nọ cả đoàn đi diễn ở Hải Dương, cả cái sân khấu ngoài trời đủ chỗ cho 2000 khán giả thì chỉ có vỏn vẹn 300 khán giả, trong đó có đến 150 v&amp;eacute; mời đến từ các cơ quan đoàn thể quen biết hoặc chỗ quan hệ đi lại… Nhẩm mồm chưa tính thù lao, anh Trung đã biết lỗ toi 3 triệu. Anh em cả đoàn mặt xị như bánh bao chiều. Theo kịch bản, tôi ra dẫn trước. Đến phút cuối trước khi bắt đầu, anh Trung giành micro ra dẫn trước. Anh chạy xuống khán giả, làm không khi huyên náo hẳn lên. Anh dẫn lưu loát và cuốn hút như mấy ông bán thuốc dạo ở bến xe vậy. Tôi nghĩ chắc ông anh lo tôi chưa đủ cảm hứng, nên chạy ra lên dây cót khán giả trước để tạo cảm hứng cho tôi. Khi anh vào, tôi bảo anh không cần làm vậy đâu, tôi sẽ cố gắng, nhưng anh cười đầy hàm ý: &quot;Tao làm vậy là sốc lại tinh thần cho cả đoàn, chứ mày thì tao sốc làm gì”. Tôi giật mình thấy đúng thật, trước đó vài phút, anh chị em còn ngồi buồn ngơ ngác, ngó nghiêng đếm từng khán giả vào sân, giờ đã diễn tưng bừng tràn trề cảm hứng. Công nhận anh tinh thật.&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Nhiều khi tôi nghĩ anh Trung là một trong những nghệ sỹ giỏi Toán nhất mà tôi biết, anh làm tính cộng làu làu không thèm giấy nháp, ngồi một nơi chỉ đạo công tác chuẩn bị đêm diễn ở một nơi khác, anh có thể tính chính xác tiền in banner là bao nhiêu, tiền phòng cho diễn viên là bao nhiêu, tiền ăn là bao nhiêu, ít khi lệch. Nhiều khi thương anh, tôi nói nửa đùa nửa thật rằng anh nên bàn giao dần cho đàn em nó làm, giờ anh làm sếp to rồi mà cứ đi lo ba cái chuyện lặt vặt. Nhưng anh bảo không anh lo thì ai lo, anh chị em tập trung cho nghề đã đủ mệt, giờ mỗi người một việc cùng cả Đoàn tự thân vận động kiếm sống, cũng chăm chỉ cả chứ nào có lười biếng, vậy mà… Đúng là cơm áo không đùa với khách thơ.&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Lúc này thì anh đang ở Quảng Ninh và khấn trời đừng mưa thêm nữa. Cả một ngày đi hết cơ quan này đến cơ quan nọ, cười nói như hoa cho người ta bắt tay chụp ảnh, rồi lại cười cười rút tập v&amp;eacute; ra bán, có khi cười đến trẹo mồm mà bán được vài v&amp;eacute;, người ta mua vì yêu kịch hay vì nể quá đành mua thì cũng chẳng biết, chỉ biết có thêm mấy trăm nghìn. Xưa cũng có lần hỏi anh rằng sao không để anh em trẻ đi bán, anh bảo bọn trẻ chưa tên tuổi bán v&amp;eacute; thì ai mua, anh đi bán là bán bằng cái mặt Chí Trung này này. Nghĩ mà chua chát thật.&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Ngày anh gẫy 5 cái xương sườn nằm viện, tôi nói đùa rằng thế là may, có dịp được nằm nghỉ ngơi, nhưng mà nào anh có nghỉ ngơi cho, cứ nhấp nha nhấp nhỏm hỏi xem v&amp;eacute; của từng đêm thế nào, anh em diễn ra sao, rồi cũng không quên nhờ người vào khoan cả tường bệnh viện ra để lắp chảo K+ xem ManU đá. Rồi anh xin xuất viện sớm, chắc sốt ruột quá. Chỉ tội cho bác bệnh nhân nằm cùng phòng buồn ngơ ngác vì hết cơ hội được bắt tay bao nhiêu nghệ sỹ đến thăm anh.&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin: 0px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Thời buổi ngày nay nhận biết thế nào là một nghệ sỹ chân chính thật khó. Đôi khi những gì hào nhoáng lại dễ làm người ta lầm tưởng lung tung. Nếu lấy tài năng, học vấn, tiền bạc, danh hiệu… ra mà so thì biết so sánh đến bao giờ cho đủ. Nhân lúc mình đang đọc quyển &quot;Bạn văn” của bác Nguyễn Quang Lập, rồi lại nghĩ đến ông anh &quot;nghệ sỹ con buôn” thì chợt thấy một điểm chung sáng lên giữa những người nghệ sỹ chân chính này, đó chính là một chữ Tình.&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;</content:encoded>
			<link>https://lhk29.ucoz.com/blog/tinh_ngh_si/2012-08-23-136</link>
			<dc:creator>anhtuantnp</dc:creator>
			<guid>https://lhk29.ucoz.com/blog/tinh_ngh_si/2012-08-23-136</guid>
			<pubDate>Thu, 23 Aug 2012 01:10:40 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Công nghệ ăn mày</title>
			<description>Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi’s ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. &lt;br&gt; &amp;gt; Ăn mày thời khủng hoảng &lt;br&gt;&lt;br&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;img src=&quot;http://alobooks.vn/sites/default/files/images/1/Lam_An_May.jpg&quot; alt=&quot;&quot;&gt;&lt;/div&gt;&lt;br&gt; Hắn đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Xin anh… cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Ăn mày rất thích kể lể. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi’s ở Plaza chắc chắn nhiều tiền… &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. - Ông ta bắt đầu mở máy. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi: &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Thế n...</description>
			<content:encoded>Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi’s ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. &lt;br&gt; &amp;gt; Ăn mày thời khủng hoảng &lt;br&gt;&lt;br&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;img src=&quot;http://alobooks.vn/sites/default/files/images/1/Lam_An_May.jpg&quot; alt=&quot;&quot;&gt;&lt;/div&gt;&lt;br&gt; Hắn đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Xin anh… cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Ăn mày rất thích kể lể. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi’s ở Plaza chắc chắn nhiều tiền… &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. - Ông ta bắt đầu mở máy. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi: &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Thế nào là ăn mày một cách khoa học? &lt;br&gt;&lt;br&gt; Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng &lt;br&gt; lại sạch sẽ. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Ông ta giảng giải: &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Ai chẳng sợ và gh&amp;eacute;t ăn mày, nhưng tôi tin anh không gh&amp;eacute;t tôi, tôi đoán chắc &lt;br&gt; điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không gh&amp;eacute;t ông ta, nên tôi đang nói chuyện với &lt;br&gt; ông ta đấy thôi. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối &lt;br&gt; mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng… &lt;br&gt;&lt;br&gt; - …....? &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày &lt;br&gt; tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của &lt;br&gt; tôi đã được ba trăm triệu đồng . Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày &lt;br&gt; tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Ông ta lấy giọng nói tiếp: &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Ở khu Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm &lt;br&gt; khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may &lt;br&gt; của mình với họ, tức là xin tiền họ. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? - Tôi căn vặn. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Trước tiên, khách hàng mục tiêu nh&amp;eacute;. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ! &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền? &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Thứ hai đến thứ sáu, sẽ k&amp;eacute;m một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm &lt;br&gt; chí có thể 4-500 nghìn. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Hả? Nhiều vậy sao? &lt;br&gt;&lt;br&gt; Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy: &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu &lt;br&gt; xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Ông nói tiếp đi! - Tôi hào hứng. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nh&amp;eacute;, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop &lt;br&gt; đồ lót, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày? &lt;br&gt;&lt;br&gt; Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, &lt;br&gt; và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách &lt;br&gt; tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả! &lt;br&gt;&lt;br&gt; Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không? &lt;br&gt;&lt;br&gt; Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: &quot;Hồng ơi, anh yêu em&quot;, gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn k&amp;eacute;m đi ăn mày, thế là tôi từ chối. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn &lt;br&gt; định, không biến động nhiều. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Trời, tôi phục tay ăn mày này quá! &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường &lt;br&gt; vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Quá chuẩn! &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Ối ông cũng có vợ con? &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Tôi buột miệng: &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không? &lt;br&gt;&lt;br&gt; Tô Xuân Huy (st) &lt;br&gt; Từ đây có thể rút ra bài học: nếu có phương pháp đúng, có kiến thức thì công việc gì cũng trở có thể trở thành nghề nghiệp. Và chỉ có thể đi đến thành công với nghề nghiệp đó nếu ta am hiểu kiến thức nghề nghiệp của chính bản thân mình! Quang Tuấn.</content:encoded>
			<link>https://lhk29.ucoz.com/blog/cong_ngh_an_may/2012-06-12-135</link>
			<dc:creator>hauvuong007</dc:creator>
			<guid>https://lhk29.ucoz.com/blog/cong_ngh_an_may/2012-06-12-135</guid>
			<pubDate>Tue, 12 Jun 2012 02:04:49 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Trưởng thành trong ký ức!</title>
			<description>Ta nhận rằng ta sống không cần ai nhưng đôi khi nhận được vài cái tag nho nhỏ cũng khiến lòng ta lặng lẽ mỉm cười... &lt;br&gt; &lt;br&gt; Tim tôi đủ lớn để chứa thật nhiều kí ức về bạn bè, nhưng những kí ức đó chỉ là những gì vu vơ nhất, nhạt nhòa nhất mà bạn bè tặng tôi những phút đắng lòng…&lt;div&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;img src=&quot;http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2011/05/01/010511vanhoasachkiucvun-6.jpg&quot; alt=&quot;&quot;&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br&gt; 15 tuổi: Tôi đón nhận tình bạn từ những người không quen biết. Thời gian đủ để khiến chúng tôi hiểu và gắn bó với nhau hơn. Tình bạn tựa tình chị em…thời gian khiến chúng tôi hiểu nhau, thân nhau. Chắc vì đủ để hiểu nhau nên hiểu được cả bản chất của nhau. Tôi gần như 1 người chị, luôn lo lắng, chở che cho người bạn b&amp;eacute; bỏng tựa em gái mình. Đối nhân xử thế giúp tôi nhận ra 1 điều: &quot;gân guốc chưa hẳn đã đáng sợ bằng giả trá yếu mềm. Táo đỏ đẹp, nhưng ăn xốp lắm, chán ngắt!” &lt;br&gt; &lt;br&gt; 15 tuổi rưỡi: Đồng thời tôi có thêm nhiều bạn, tôi đã hòa nhập đư...</description>
			<content:encoded>Ta nhận rằng ta sống không cần ai nhưng đôi khi nhận được vài cái tag nho nhỏ cũng khiến lòng ta lặng lẽ mỉm cười... &lt;br&gt; &lt;br&gt; Tim tôi đủ lớn để chứa thật nhiều kí ức về bạn bè, nhưng những kí ức đó chỉ là những gì vu vơ nhất, nhạt nhòa nhất mà bạn bè tặng tôi những phút đắng lòng…&lt;div&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;img src=&quot;http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2011/05/01/010511vanhoasachkiucvun-6.jpg&quot; alt=&quot;&quot;&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br&gt; 15 tuổi: Tôi đón nhận tình bạn từ những người không quen biết. Thời gian đủ để khiến chúng tôi hiểu và gắn bó với nhau hơn. Tình bạn tựa tình chị em…thời gian khiến chúng tôi hiểu nhau, thân nhau. Chắc vì đủ để hiểu nhau nên hiểu được cả bản chất của nhau. Tôi gần như 1 người chị, luôn lo lắng, chở che cho người bạn b&amp;eacute; bỏng tựa em gái mình. Đối nhân xử thế giúp tôi nhận ra 1 điều: &quot;gân guốc chưa hẳn đã đáng sợ bằng giả trá yếu mềm. Táo đỏ đẹp, nhưng ăn xốp lắm, chán ngắt!” &lt;br&gt; &lt;br&gt; 15 tuổi rưỡi: Đồng thời tôi có thêm nhiều bạn, tôi đã hòa nhập được với thế giới ấy. Hào nhoáng, ồn ào. Họ không đưa lại cho tôi 1 bờ vai để tôi có thể tựa vào mà khóc nức… không hợp, vì tôi không sành dùng dao. Nhiều lần cố thử, nhưng chỉ thêm sẹo mà thôi. &lt;br&gt; &lt;br&gt; 16 tuổi: Tôi sợ hãi nhút nhát n&amp;eacute;p đi bên người bạn quê mùa thô thiển của tôi. Và người bạn ấy đã dắt tôi ra khỏi lối mòn cho tới tận bây giờ. Lần đầu tiên tôi được làm em gái. Tôi có chị rồi!... &lt;br&gt; &lt;br&gt; 18 tuổi: Lần đầu tiên xa nhà. Tôi hào hứng bước đi trên con đường mình đã chọn. Tất nhiên, luôn nhớ: luôn dặn lòng chơi dao là nguy hiểm. Tôi vẫn yếu ớt như thế,…&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br&gt; &lt;img src=&quot;http://img.photo.yume.vn/photo/pictures/20100221/bimax8x/thumbnail/604x604/user209384_pic594087_1259750635_45170857.jpg&quot; alt=&quot;&quot;&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br&gt; Hơn 18 tuổi: Tôi có nhiều bạn mới. Tôi đôi lúc dè dặt, đôi khi sỗ sàng. Là người giản đơn. &lt;br&gt; &lt;br&gt; Hơn hơn 18 tuổi nữa: Tôi mở lòng thật sự tiếp nhận những người bạn không chung tiếng nói, văn hóa, suy nghĩ… &lt;br&gt; &lt;br&gt; Tôi đã không còn là người chị 15 tuổi. &lt;br&gt; &lt;br&gt; Không còn là người em 16 tuổi. &lt;br&gt;&lt;br&gt; 19 tuổi: Tôi đơn giản là chính tôi. Độc lập và tự tin khẳng định vị trí của mình trong lòng bạn bè. Đủ tự chủ để hiểu ai là bạn, ai là bè. Đủ sâu lắng để biết kiềm chế tất cả và mỉm cười khi chông chênh lướt qua đời mình. Đủ tình thương để trân trọng tất cả những gì đời mình đã góp nhặt được từ bạn bè, đủ bao dung để xóa – quên và đón nhận. &lt;br&gt; &lt;br&gt; Sinh nhật 19 tuổi : Bạn bè cho tôi niềm vui đúng nghĩa, tặng tôi những món quà chưa bao giờ tôi được nhận khi còn bồng bột chơi dao. Đôi khi là : «mày ơi ! đi nhậu đi ! riêng mày thôi nh&amp;eacute; ! ». &lt;br&gt;&lt;br&gt; Đôi khi là : « mày ơi ! Đói không? xuống phòng bọn tao ăn cơm? rau luộc nhá? hì hì.. » &lt;br&gt;&lt;br&gt; Đôi khi là : « về quê tao chơi đi, bao ăn bao ở, bao tiền xe, Bầm tao nhớ mày!». &lt;br&gt; &lt;br&gt; Cảm ơn! Cảm ơn tất cả ! Dù luôn cho mình là SC nhưng thực lòng cảm ơn tất cả, chua cay đã qua đi. Không ai có thể sống biệt lập được cả. Tôi đã hiểu, dù chỉ đơn giản là chắp nối cùng nhau những ước mơ đi LonDon bằng chuyên cơ, hay đi ngắm biển miền Trung, câu mực sống chấm mù tạt… &lt;/div&gt;</content:encoded>
			<link>https://lhk29.ucoz.com/blog/tr_ng_thanh_trong_ky_c/2012-06-02-134</link>
			<dc:creator>hoahuongduong</dc:creator>
			<guid>https://lhk29.ucoz.com/blog/tr_ng_thanh_trong_ky_c/2012-06-02-134</guid>
			<pubDate>Sat, 02 Jun 2012 04:23:54 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>4 mùa và Câu chuyện kể về những thứ mãi mãi sẽ không thuộc về mình!</title>
			<description>Thử nghĩ xem, chúng ta được gì, mất gì khi cứ luôn chạy theo những thứ mãi mãi không thuộc về mình, luôn chờ đợi những gì không dành cho mình? &lt;br&gt;&lt;br&gt;&lt;img src=&quot;http://www.zda.vn/data/zv4_9/4s_8707.jpg&quot; alt=&quot;&quot; width=&quot;620&quot; height=&quot;450&quot;&gt;&lt;br&gt;&lt;br&gt; Chuyện kể rằng... &lt;br&gt;&lt;br&gt; Khi Mùa Xuân chuẩn bị ra đi thì Mùa Hè đến. Mùa Hè mang đến cho Mùa Xuân một bó hoa hồng rất đẹp và nói: &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Mùa Xuân ơi, hãy tin tôi, tôi yêu em. Hãy ở lại với tôi! Chúng ta sẽ cùng đi chơi, đến tất cả những nơi mà em muốn. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Nhưng Mùa Xuân không yêu Mùa Hè. Và cô ra đi. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Mùa Hè buồn lắm. Mùa Hè ốm, nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên nóng rát. Sau một thời gian, Mùa Thu đến, mang theo rất nhiều con gió mát lành. Mùa Thu rất yêu Mùa Hè. Cô không muốn Mùa Hè phải buồn. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Mùa Hè ơi, đừng buồn nữa. Hãy ở lại với em. Em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Nhưng với Mùa Hè, Mùa Xuân mới là tất cả. Và anh ra đi. Mùa Thu khóc, khóc nhiều lắm. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Một thời gian sau, Mùa Đông đến...</description>
			<content:encoded>Thử nghĩ xem, chúng ta được gì, mất gì khi cứ luôn chạy theo những thứ mãi mãi không thuộc về mình, luôn chờ đợi những gì không dành cho mình? &lt;br&gt;&lt;br&gt;&lt;img src=&quot;http://www.zda.vn/data/zv4_9/4s_8707.jpg&quot; alt=&quot;&quot; width=&quot;620&quot; height=&quot;450&quot;&gt;&lt;br&gt;&lt;br&gt; Chuyện kể rằng... &lt;br&gt;&lt;br&gt; Khi Mùa Xuân chuẩn bị ra đi thì Mùa Hè đến. Mùa Hè mang đến cho Mùa Xuân một bó hoa hồng rất đẹp và nói: &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Mùa Xuân ơi, hãy tin tôi, tôi yêu em. Hãy ở lại với tôi! Chúng ta sẽ cùng đi chơi, đến tất cả những nơi mà em muốn. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Nhưng Mùa Xuân không yêu Mùa Hè. Và cô ra đi. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Mùa Hè buồn lắm. Mùa Hè ốm, nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên nóng rát. Sau một thời gian, Mùa Thu đến, mang theo rất nhiều con gió mát lành. Mùa Thu rất yêu Mùa Hè. Cô không muốn Mùa Hè phải buồn. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Mùa Hè ơi, đừng buồn nữa. Hãy ở lại với em. Em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Nhưng với Mùa Hè, Mùa Xuân mới là tất cả. Và anh ra đi. Mùa Thu khóc, khóc nhiều lắm. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Một thời gian sau, Mùa Đông đến, mang theo cậu con trai của mình là Băng Giá. Những giọt nước mắt của Mùa Thu làm Băng Giá cảm thấy xao xuyến. Anh muốn đem lại hạnh phúc cho Mùa Thu: &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Mùa Thu ơi, hãy ở bên tôi. Tôi sẽ xây cho em những lâu đài, những con đường bằng băng. Tôi sẽ hát cho em nghe những bài hát về mùa Đông hay nhất. Hãy ở bên tôi. &lt;br&gt;&lt;br&gt;&lt;img src=&quot;http://images.yume.vn/blog/200905/09/11675921241864287.jpg&quot; alt=&quot;&quot;&gt;&lt;br&gt;&lt;br&gt; - Không, Băng Giá ạ. Ở bên anh tôi sẽ luôn cảm thấy lạnh lẽo thôi. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Và Mùa Thu ra đi. Băng Giá buồn lắm. Gió thổi mạnh. Chỉ trong một đêm, mọi thứ trở nên trắng xóa bởi tuyết. Mùa Đông thấy con như vậy thì rất lo lắng. Bà nói: &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Tại sao con không yêu Mùa Xuân? Cô ấy đã đến và hứa sẽ mang lại hạnh phúc cho con. &lt;br&gt;&lt;br&gt; - Không, mẹ ơi, con chỉ yêu mình Mùa Thu. Chúng ta hãy rời khỏi đây đi. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Và họ ra đi. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Thế rồi chỉ còn lại một mình Mùa Xuân. Cô khóc. Nhưng rồi bất chợt Mùa Xuân nhìn ra xung quanh: &quot;Ôi, tại sao mình phải khóc chứ? Mình còn trẻ và xinh đẹp. Thời gian dành cho mình không nhiều. Sao mình không làm những việc có nghĩa hơn?&quot;. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Và mọi thứ như sống lại cùng với Mùa Xuân: cây cối xanh tốt, ra hoa, đâm chồi, nảy lộc... &lt;br&gt;&lt;br&gt; Trong chúng ta, có bao nhiêu người được như Mùa Xuân: kịp nhận ra lối đi dành cho mình? Và những ai còn giống như Mùa Hạ, Mùa Thu và anh chàng Băng Giá: mãi khổ đau khi không đạt được ước muốn xa vời - những ước muốn không thể thành hiện thực ?</content:encoded>
			<link>https://lhk29.ucoz.com/blog/4_mua_va_cau_chuy_n_k_v_nh_ng_th_mai_mai_s_khong_thu_c_v_minh/2012-06-02-133</link>
			<dc:creator>hoahuongduong</dc:creator>
			<guid>https://lhk29.ucoz.com/blog/4_mua_va_cau_chuy_n_k_v_nh_ng_th_mai_mai_s_khong_thu_c_v_minh/2012-06-02-133</guid>
			<pubDate>Sat, 02 Jun 2012 03:59:33 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Chỉ là… em nhớ anh thôi!</title>
			<description>Chỉ là em nhớ anh thôi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Muốn nghe giọng anh nói &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Muốn được thấy anh cười &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Muốn được ôm anh khi dỗi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Muốn được xin lỗi anh khi giận &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Muốn được nhìn anh với ánh mắt đầy lửa hận &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Để được anh cưng nựng yêu chiều &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; - &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Chỉ là em nhớ anh thôi… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Sao nước mắt cứ rơi nhiều như thế? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Sao đôi môi cứ khô khan cả đi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Chỉ là em nhớ anh thôi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Sao em cứ khóc, chẳng thể cười &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Sao em cứ buồn, chẳng thấy vui &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; - &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Sao em cứ tủi thân như là…. con gái &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Sao em cứ ước mình mạnh như một… chàng trai &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; - &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Để không yếu đuối như là em phận gái &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Để không mê mải với những nỗi nhớ dài… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; - &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Chỉ là em nhớ anh thôi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Sao em cứ khóc – khóc hoài – khóc mãi… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; -</description>
			<content:encoded>Chỉ là em nhớ anh thôi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Muốn nghe giọng anh nói &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Muốn được thấy anh cười &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Muốn được ôm anh khi dỗi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Muốn được xin lỗi anh khi giận &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Muốn được nhìn anh với ánh mắt đầy lửa hận &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Để được anh cưng nựng yêu chiều &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; - &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Chỉ là em nhớ anh thôi… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Sao nước mắt cứ rơi nhiều như thế? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Sao đôi môi cứ khô khan cả đi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Chỉ là em nhớ anh thôi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Sao em cứ khóc, chẳng thể cười &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Sao em cứ buồn, chẳng thấy vui &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; - &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Sao em cứ tủi thân như là…. con gái &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Sao em cứ ước mình mạnh như một… chàng trai &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; - &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Để không yếu đuối như là em phận gái &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Để không mê mải với những nỗi nhớ dài… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; - &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Chỉ là em nhớ anh thôi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Sao em cứ khóc – khóc hoài – khóc mãi… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; -</content:encoded>
			<link>https://lhk29.ucoz.com/blog/ch_la_em_nh_anh_thoi/2012-05-13-132</link>
			<dc:creator>hoahuongduong</dc:creator>
			<guid>https://lhk29.ucoz.com/blog/ch_la_em_nh_anh_thoi/2012-05-13-132</guid>
			<pubDate>Sun, 13 May 2012 15:26:28 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Bất chợt trong đời…</title>
			<description>Muốn sống gắn liền với một ai đó…nhưng rồi lại sợ mình đã đủ chín chắn chưa? Có rất nhiều thứ mình vẫn chưa biết. Nhưng thế nào là đủ? Vì không biết nên thôi cứ làm những gì mình thấy cần thiết. Dù có lúc sợ những lúc vấp ngã, tổn thương. Liệu mình có đủ sức đứng lên không? Muốn tự nhủ mình có thể nói:” Em có đủ mạnh mẽ.” Nhưng trong lòng lại một khoảng không hỗn độn. Đôi khi muốn mình không còn là con b&amp;eacute; nhút nhát như trước nữa, vứt bỏ sự tự ti của bản thân đi.&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;img src=&quot;http://a8.vietbao.vn/images/vn888/hot/201007/1301632561-1-t541214.jpeg&quot; alt=&quot;&quot;&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br&gt; Ngã đau rồi sẽ lớn. Nhưng cưng chiều bản thân quá nên không muốn nó đau, muốn nó sống một cuộc sống vui vẻ, muốn thấy những yêu thương. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Bất chợt trong đời… &lt;br&gt; Muốn yêu một người thật nhiều…muốn hiểu những gì người ta nghĩ. Nhưng lại sợ người ta liệu có xứng đáng với tình cảm của mình hay không? Liệu người ta có hiểu được và trân trọng những điều mình làm cho người ta khôn...</description>
			<content:encoded>Muốn sống gắn liền với một ai đó…nhưng rồi lại sợ mình đã đủ chín chắn chưa? Có rất nhiều thứ mình vẫn chưa biết. Nhưng thế nào là đủ? Vì không biết nên thôi cứ làm những gì mình thấy cần thiết. Dù có lúc sợ những lúc vấp ngã, tổn thương. Liệu mình có đủ sức đứng lên không? Muốn tự nhủ mình có thể nói:” Em có đủ mạnh mẽ.” Nhưng trong lòng lại một khoảng không hỗn độn. Đôi khi muốn mình không còn là con b&amp;eacute; nhút nhát như trước nữa, vứt bỏ sự tự ti của bản thân đi.&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;img src=&quot;http://a8.vietbao.vn/images/vn888/hot/201007/1301632561-1-t541214.jpeg&quot; alt=&quot;&quot;&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br&gt; Ngã đau rồi sẽ lớn. Nhưng cưng chiều bản thân quá nên không muốn nó đau, muốn nó sống một cuộc sống vui vẻ, muốn thấy những yêu thương. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Bất chợt trong đời… &lt;br&gt; Muốn yêu một người thật nhiều…muốn hiểu những gì người ta nghĩ. Nhưng lại sợ người ta liệu có xứng đáng với tình cảm của mình hay không? Liệu người ta có hiểu được và trân trọng những điều mình làm cho người ta không? Bởi sợ lắm cái cảm giác quặn đau, cảm giác nhớ đến dày vò, cô đơn , trống vắng. Có ai thấy cục đá mà không tránh chưa? Hay là phải vấp bao nhiêu lần để không thấy đau nữa? &lt;br&gt;&lt;br&gt; Nhiều lúc cứ thích dày vò bản thân nỗi đau đó đến cùng cực, để thấy mệt mỏi lắm, khóc đi rồi ngày mai sẽ sáng. Yêu cũng thế. Cứ muốn tin tưởng, muốn yêu hết lòng. Nhưng lại ngăn cho mình không được hi vọng, không được suy nghĩ về tương lai vì sợ cảm giác hụt hẫng, sợ giấc mơ sẽ vỡ tan khi chưa thành hình. Tình yêu cứ như một quả bong bóng nước lơ lửng giữa trời nắng, đẹp, nhiều màu sắc nhưng chạm vào thì quá khó. Cứ mỗi tin nhắn của anh làm em vui, em lại lưu nó vào thư mục, lúc nào nhớ lại lấy ra đọc và thấy mình hạnh phúc, đôi khi lỡ tay xóa tất cả tin nhắn lại thấy tiếc nuối. Cứ trân trọng ghi nhớ từng chút một, rồi sau này nếu như chúng ta không còn chung đường thì tự an ủi &quot; Chỉ là chúng ta bước qua nhau”. Không thích giải thích như thế nhưng có cách nào để mình có thể từ bỏ dễ dàng không? &lt;br&gt;&lt;br&gt; Bất chợt trong đời… &lt;br&gt; Em nghĩ mình là người bất hạnh nhất trong thế giới vì không thể giữ thứ mình yêu quý. Đôi khi em lại thấy mình là người hạnh phúc nhất vì có anh. Người ta nói em sẽ yêu người yêu thứ hai nhiều nhất, nếu em lấy người đó thì sẽ hạnh phúc. Em muốn anh là người đó, nhưng nếu không phải anh thì sao nhỉ? Em sẽ chắc chắn đó là người sau ư? Mãi em vẫn không thể lớn lên được, cứ muốn nhỏ lại để được anh yêu thương. Đôi khi em có những ước mơ, muốn được làm vợ anh, muốn ở bên cạnh anh suốt đời…nhưng em không dám nghĩ nó lâu đâu. Vì em chẳng có gì đảm bảo cho điều đó cả, anh à. Em không thể tự hào nói anh sẽ mãi yêu em. Cũng không đủ tự tin để bảo anh chỉ yêu em suốt cuộc đời. &lt;br&gt; Cuộc sống xô bồ quá, nó nhắc đến nhiều thực tế, em chẳng thể gạt nó sang một bên để mơ quá nhiều. Nhưng vẫn muốn mơ mộng nhiều, nó làm cuộc sống không phải chỉ cơm áo gạo tiền. Cứ yêu đi, em sẽ nắm tay anh suốt quãng đường nhưng khi nào anh cảm thấy mệt mỏi, em sẽ buông tay. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Nhẹ nhàng thôi, tình yêu có một đôi cánh để bay, nhưng một bên nặng quá, không thể bay được nữa thì nên dừng lại đúng không? &lt;br&gt; &lt;St&amp;gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;iframe width=&quot;420&quot; height=&quot;315&quot; src=&quot;http://www.youtube.com/embed/hECnSydNNQ0&quot; frameborder=&quot;0&quot; allowfullscreen=&quot;&quot;&gt;&lt;/iframe&gt; &lt;/div&gt;</content:encoded>
			<link>https://lhk29.ucoz.com/blog/b_t_ch_t_trong_d_i/2012-05-07-131</link>
			<dc:creator>kopkoj</dc:creator>
			<guid>https://lhk29.ucoz.com/blog/b_t_ch_t_trong_d_i/2012-05-07-131</guid>
			<pubDate>Mon, 07 May 2012 04:38:37 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Hãy là một nốt nhạc</title>
			<description>Cuộc sống này có tươi đẹp hay không là phụ thuộc vào thái độ sống của bạn, của tôi, của chúng ta. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Trên gác phòng trọ của tôi có một cái cửa sổ. Tôi thích phòng trọ có cửa sổ . Để mỗi sáng thức giấc mở mắt ra còn thấy được bầu trời và ánh nắng ban mai chiếu rọi. Người ta nói thành phố luôn là những nơi ồn ào, xô bồ, vội vã. Thời gian lao qua thành phố vun vút. Phải vậy chăng mà ban đêm thành phố cũng không ngủ? Hối hả trong cuộc mưu sinh, và cả những nỗi buồn, niềm vui không dứt.&amp;nbsp;&lt;div&gt;&lt;br&gt; &lt;img src=&quot;http://farm4.staticflickr.com/3277/2908973653_85841feee2_z.jpg&quot; alt=&quot;&quot;&gt;&lt;br&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt; Một buổi sáng, tôi nghe có tiếng đàn ghi ta bập bùng từ đâu đó trong khu nhà trọ vọng lại. Đó không phải là tiếng đàn hay. Đó là tiếng đàn đứt quãng, rời rạc của người đang học đàn. Vậy mà bỗng nhiên tôi lại thấy lòng mình thanh thản và nhẹ nhàng khi nghe nó. Chợt thấy cuộc sống thật nhiều điều thú vị. Như tiếng đàn kia cất lên trong buổi sáng , giữa bộn bề đủ loại tập âm của thành phố. N...</description>
			<content:encoded>Cuộc sống này có tươi đẹp hay không là phụ thuộc vào thái độ sống của bạn, của tôi, của chúng ta. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Trên gác phòng trọ của tôi có một cái cửa sổ. Tôi thích phòng trọ có cửa sổ . Để mỗi sáng thức giấc mở mắt ra còn thấy được bầu trời và ánh nắng ban mai chiếu rọi. Người ta nói thành phố luôn là những nơi ồn ào, xô bồ, vội vã. Thời gian lao qua thành phố vun vút. Phải vậy chăng mà ban đêm thành phố cũng không ngủ? Hối hả trong cuộc mưu sinh, và cả những nỗi buồn, niềm vui không dứt.&amp;nbsp;&lt;div&gt;&lt;br&gt; &lt;img src=&quot;http://farm4.staticflickr.com/3277/2908973653_85841feee2_z.jpg&quot; alt=&quot;&quot;&gt;&lt;br&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt; Một buổi sáng, tôi nghe có tiếng đàn ghi ta bập bùng từ đâu đó trong khu nhà trọ vọng lại. Đó không phải là tiếng đàn hay. Đó là tiếng đàn đứt quãng, rời rạc của người đang học đàn. Vậy mà bỗng nhiên tôi lại thấy lòng mình thanh thản và nhẹ nhàng khi nghe nó. Chợt thấy cuộc sống thật nhiều điều thú vị. Như tiếng đàn kia cất lên trong buổi sáng , giữa bộn bề đủ loại tập âm của thành phố. Như ai kia đang tập để tạo nên những thanh âm du dương của tiếng nhạc bay giữa cuộc đời vốn dĩ không phải lúc nào cũng tràn trề niềm vui và hạnh phúc. Đã bao giờ bạn lắng nghe những bản nhạc chưa? Dù vui hay buồn, những giai điệu kỳ lạ kia luôn chất chứa một tình yêu tha thiết với cuộc sống. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Em một người bạn của tôi đang đứng trước nguy cơ không còn nhìn thấy gì sau một thời gian nữa. Cậu ấy mới 25 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học không lâu. Có lẽ không thể nói được bằng lời những cảm xúc mà cậu ấy phải trải qua trong giai đoạn này. Còn gì tuyệt vọng hơn khi bạn biết rằng mình sắp không còn nhìn thấy nữa, khi mà bạn còn quá trẻ. Nhưng cậu ấy vẫn sống và làm việc, vẫn hy vọng có thể tìm cho mình một cơ hội tiếp tục chữa trị ở các nước có nền y học phát triển. Cậu ấy có bi quan không? Có. Cậu ấy có tuyệt vọng không? Có. Nhưng cậu ấy vẫn cố gắng không ngừng nghỉ. Chấp nhận bất hạnh của mình và vượt qua nó. Tôi tin cuộc đời sẽ không phụ mình. &lt;br&gt;&lt;br&gt; Tôi đã từng đọc trên facebook một câu của ai đó rằng: Vì đời cần những giai điệu đẹp nên mỗi chúng ta hãy là những nốt nhạc vui. Có một lúc nào đó bạn từng nghĩ rằng cuộc đời này thật tẻ nhạt chưa? Có một lúc nào đó bạn thấy cuộc sống của mình trống rỗng và vô vị chưa? Có khi nào bạn từng cô đơn, đau khổ và tuyệt vọng đến vô cùng chưa? Để có một lúc nào đó bạn nghĩ sẽ chấm dứt cuộc sống của mình chưa? Tôi chỉ mong lúc đó bạn dừng lại một chút nghĩ suy về những hạnh phúc, những niềm vui đã có. Về những người quan tâm và yêu thương mình. Và nhìn về tương lai khi bạn không còn được thở nữa, không còn được nhìn thấy ánh sáng của bình minh, ngửi thấy mùi thơm của một bông hoa hay nghe được tiếng đàn từ đâu đó. Bạn có nuối tiếc điều gì không? &lt;br&gt;&lt;br&gt; Thay vì ngủ vùi trong nước mắt và nỗi buồn sao không như một nốt nhạc, mang lại cho đời những giai điệu đẹp. Cuộc sống này có tươi đẹp hay không là phụ thuộc vào thái độ sống của bạn, của tôi, của chúng ta. Đâu phải cuộc đời bạn hạnh phúc hay bất hạnh là do cuộc sống mang lại. Bất kỳ điều gì là duy nhất cũng đều vô cùng quý giá. Bạn không thấy yêu quí một lần được sống duy nhất của mình sao? Dù sống chỉ để nghe một tiếng nhạc, để nhận yêu thương từ những người quan tâm đến mình, để mỗi sáng lại thấy nắng chan hòa. Để cố gắng cố gắng và cố gắng hết mình. Để khi trái tim ngừng đập chúng ta có thể mỉm cười. &lt;/div&gt;</content:encoded>
			<link>https://lhk29.ucoz.com/blog/hay_la_mot_not_nhac/2012-04-19-130</link>
			<dc:creator>hoahuongduong</dc:creator>
			<guid>https://lhk29.ucoz.com/blog/hay_la_mot_not_nhac/2012-04-19-130</guid>
			<pubDate>Thu, 19 Apr 2012 03:59:35 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Dân thanh hóa - Ăn rau má phá đường tàu - Sũy nghĩ từ 1 câu nói !</title>
			<description>tôi đi ngang giảng đường A sau buổi học , gh&amp;eacute; lại bảng tin , thấy tờ thông báo họp mặt hội đồng hương Thanh Hóa bị ai đó viết lên dòng chữ nghuệc ngoạc: &quot;cái dân ăn rau má phá đường tàu&quot;. Tôi không hiểu trong một môi trường như ĐH Ngân Hàng, vẫn còn những con người mơ hồ về lịch sử , không biết tôn trọng đến nơi chôn nhau cắt rốn của người khác để rồi làm những việc phản cảm như vậy. Cái cảm giác bị xúc phạm cứ âm ỉ trong lòng mỗi người con TH khi nghe câu nói đầy âne ý này.&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;img src=&quot;http://saigontoserco.com/files/news/thanh_hoa(1).jpg&quot; alt=&quot;&quot;&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Không cần phải tốn nhiều công, các bạn có thể tìm thấy những tài liệu LS về câu nói ấy, nhưng các bạn chưa 1 lần tìm hiểu ,các bạn nghiễm nhiên coi đó như 1 vết nhơ của dân tộc khi có 1 vùng miền như vậy. Không những thế, ở đâu cũng có dăm bảy loại người, nhưng người thanh Hóa lại hay bị đánh giá tệ nhất, tôi không biết các bạn gặp bao nhiêu người xấu trong đời và bao nhiêu trong số đó là ngư...</description>
			<content:encoded>tôi đi ngang giảng đường A sau buổi học , gh&amp;eacute; lại bảng tin , thấy tờ thông báo họp mặt hội đồng hương Thanh Hóa bị ai đó viết lên dòng chữ nghuệc ngoạc: &quot;cái dân ăn rau má phá đường tàu&quot;. Tôi không hiểu trong một môi trường như ĐH Ngân Hàng, vẫn còn những con người mơ hồ về lịch sử , không biết tôn trọng đến nơi chôn nhau cắt rốn của người khác để rồi làm những việc phản cảm như vậy. Cái cảm giác bị xúc phạm cứ âm ỉ trong lòng mỗi người con TH khi nghe câu nói đầy âne ý này.&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;img src=&quot;http://saigontoserco.com/files/news/thanh_hoa(1).jpg&quot; alt=&quot;&quot;&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Không cần phải tốn nhiều công, các bạn có thể tìm thấy những tài liệu LS về câu nói ấy, nhưng các bạn chưa 1 lần tìm hiểu ,các bạn nghiễm nhiên coi đó như 1 vết nhơ của dân tộc khi có 1 vùng miền như vậy. Không những thế, ở đâu cũng có dăm bảy loại người, nhưng người thanh Hóa lại hay bị đánh giá tệ nhất, tôi không biết các bạn gặp bao nhiêu người xấu trong đời và bao nhiêu trong số đó là người thanh hóa, nhưng hãy nhớ rằng đó không phải là tất cả, chúng tôi vẫn tự hào là vùng đất hiếu học, cần cù, biết sống đùm bọc nhau trong gian khổ, mong các bạn hãy một lần nhìn lại lịch sử, nhìn lãi những người con xứ thanh bạn từng gặp trong đời để hiểu được, chúng tôi , cũng như bao vùng miền khác, cũng có đủ phẩm chất con người Việt Nam để được nhìn nhận một cách thiện cảm của tất cả mọi người ! &lt;div&gt;&lt;br&gt; Truyện kể rằng, thời đánh Pháp Thanh Hóa là hậu phương của cuộc kháng chiến. Ngướii dân Thanh Hóa đã huy động hàng vạn dân công, bộ đội phục vụ vận tải và chiến đấu. Gian khổ phải ăn rau má cầm hơi, phá đường tàu của pháp để lột sắt đường tàu rèn thêm dao kiếm. Ý câu nói là ca ngợi người đân Thanh Hóa chứ không như một số bạn suy luận. &lt;br&gt; Công tâm mà nhìn nhận, thời Nguyễn Trãi đã viết về đất Thanh Hóa trong Dư đại chí : Thanh Hoa là đất cuối sông đầu núi, thời loạn ở thì hợp, thời trị ở không hợp. Đã bao lần thời phong kiến, các nhà vua khi lâm nguy đất Kinh kỳ đều phải thiên đô, lấy Thanh Hoa làm điểm tựa phản công lại kẻ thù để giành lại đất nước. &lt;br&gt; Tôi cũng có mấy lần đến công tác ở các vùng Thanh Hoá, đi đến miền núi quan Sơn, Mường Lát rồi lặn về Tĩnh Gia, Ba Làngi. Có nhình tổng thể mới thấy cái thế rạch đôi sơn hà của vùng này. &lt;br&gt; Trong kháng chiến chống Pháp, Bác Hồ kính yêu của chúng ta không ít hơn hai lần đến Thanh Hóa để nghiên cứu các vấn đề cần thiết của cuộc kháng chiến. &lt;br&gt; Cũng không cần phải nói thêm, khi nhà nước Việt Nam dân chủ dộng hòa do Chủ tịch Hồ Chí Minh đứng đầu đã đồng ý theo tờ trình đặt tên là Quảng trường Ba Đình (tên gọi một địa danh thuộc huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hoá). &lt;br&gt; Bác Hồ cũng đã tặng Đảng bộ, nhân dân tỉnh Thanh Hóa: Thanh Hóa anh hùng. Sâu sắc lắm khi bậc đại nho nói câu ấy. &lt;br&gt; Khi nghiên cứu cho thấy mồi miền đất, với cấu tạo long mạch, khí hậu, địa hình mà làm cho con người, có bản tính riêng. Thông thường nơi miền sơn cước ( mạch cường) tính khí con người hung hăng , táo tợn. Nơi đây, thường sinh ra các võ tướng thời loạn (đất Yên Thế, Tây Sơn, Lam Sơn...). Vùng đồng bằng yên ả tính tình con người hiền diệu, thường sinh ra các bậc đại học sỹ, nhà nghệ nhân... quan văn trong triều.... Vùng đất dữ dằn, khắt nghiệt của khí hậu thường làm cho con người táo tợn, lỗ mãng... &lt;br&gt; Nhận định về một vùng nào đó, mong các bạn có cái nhìn thấu đáo với quá trình nghiên cứu tỷ mỷ, tổng kết thực tiễn mới có tính thuyết phục. &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;font size=&quot;2&quot; style=&quot;font-size: 10pt; color: rgb(230, 230, 250);&quot;&gt;(Sửa lỗi chính tả, định dạng, chèn hình ảnh - 07:57 AM - 15/03/2012)&lt;/font&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;</content:encoded>
			<link>https://lhk29.ucoz.com/blog/dan_thanh_hoa_an_rau_ma_pha_d_ng_tau_suy_nghi_t_1_cau_noi/2012-03-14-126</link>
			<dc:creator>hoahuongduong</dc:creator>
			<guid>https://lhk29.ucoz.com/blog/dan_thanh_hoa_an_rau_ma_pha_d_ng_tau_suy_nghi_t_1_cau_noi/2012-03-14-126</guid>
			<pubDate>Wed, 14 Mar 2012 10:27:38 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Nhậu, Cà phê và Quê hương</title>
			<description>&lt;div class=&quot;entry-content&quot; style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; font-size: 13px; vertical-align: baseline; clear: both; color: rgb(193, 188, 172); line-height: 13px; &quot;&gt;&lt;p style=&quot;margin-top: 0.5em; margin-right: 0px; margin-bottom: 0.9em; margin-left: 0px; padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; font-style: inherit; font-family: inherit; vertical-align: baseline; line-...</description>
			<content:encoded>&lt;div class=&quot;entry-content&quot; style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; font-size: 13px; vertical-align: baseline; clear: both; color: rgb(193, 188, 172); line-height: 13px; &quot;&gt;&lt;p style=&quot;margin-top: 0.5em; margin-right: 0px; margin-bottom: 0.9em; margin-left: 0px; padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; font-style: inherit; font-family: inherit; vertical-align: baseline; line-height: 1.3em; text-align: center; &quot;&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class=&quot;MsoNoSpacing&quot; style=&quot;font-family: Arial, &apos;Times New Roman&apos;, Georgia, &apos;Trebuchet MS&apos;, Helvetica, sans-serif; &quot;&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-family: Arial, &apos;Times New Roman&apos;, Georgia, &apos;Trebuchet MS&apos;, Helvetica, sans-serif; &quot;&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class=&quot;entry-content&quot; style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; vertical-align: baseline; clear: both; &quot;&gt;&lt;p style=&quot;text-align: left; margin-top: 0.5em; margin-right: 0px; margin-bottom: 0.9em; margin-left: 0px; padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; font-style: inherit; font-family: inherit; vertical-align: baseline; line-height: 1.3em; &quot;&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class=&quot;MsoNoSpacing&quot; style=&quot;font-family: Arial, &apos;Times New Roman&apos;, Georgia, &apos;Trebuchet MS&apos;, Helvetica, sans-serif; &quot;&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class=&quot;MsoNoSpacing&quot; style=&quot;font-family: Arial, &apos;Times New Roman&apos;, Georgia, &apos;Trebuchet MS&apos;, Helvetica, sans-serif; &quot;&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class=&quot;MsoNoSpacing&quot; style=&quot;font-family: Arial, &apos;Times New Roman&apos;, Georgia, &apos;Trebuchet MS&apos;, Helvetica, sans-serif; &quot;&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class=&quot;entry-content&quot; style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; vertical-align: baseline; clear: both; &quot;&gt;&lt;p style=&quot;margin-top: 0.5em; margin-right: 0px; margin-bottom: 0.9em; margin-left: 0px; padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; vertical-align: baseline; line-height: 1.3em; text-align: center; &quot;&gt;&lt;p style=&quot;font-family: inherit; font-style: inherit; text-align: left; margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;Nếu bạn &lt;br /&gt; hỏi điều gì làm tôi nhớ nhất về Việt Nam mỗi khi ra nước ngoài – tất nhiên là &lt;br /&gt; trừ gia đình và những người thân – tôi sẽ trả lời đó là… &quot;nhậu”.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p style=&quot;font-family: inherit; text-align: left; margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; font-style: inherit; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;Tôi không phải là người nghiện rượu bia, chắc chắn là vậy, và &lt;br /&gt; cũng không phải tôi đến quán nhậu vì rượu bia, tôi đến là vì cái không gian bè &lt;br /&gt; bạn ngồi nói chuyện trên trời dưới đất ở quán nhậu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p style=&quot;font-family: inherit; text-align: left; margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; font-style: inherit; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;Và vì ở quán nhậu, tôi được ngồi với những người bạn của mình. Tôi &lt;br /&gt; có nhiều mối quan hệ trong công việc, và vì công việc, tôi thường đi ăn trưa, &lt;br /&gt; ăn tối, tiệc tùng… Ở nơi đó cũng có thức ăn, có bia rượu… Nhưng ở đó không có &lt;br /&gt; những người bạn. Vì vậy tôi không gọi đó là đi &quot;nhậu”, tôi phân biệt rõ &lt;br /&gt; tiệc tùng xã giao và… nhậu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p style=&quot;font-family: inherit; text-align: left; margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; font-style: inherit; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;Về hình thức thì &quot;nhậu” đối với tôi rất bình dân, tuy thỉnh &lt;br /&gt; thoảng cũng có vào&amp;nbsp; những quán đắt tiền, nhưng phần đông là ngồi lê la ở &lt;br /&gt; những địa điểm rất bình dân: khi thì làng nướng, khi thì bờ kè, bia Đức bia &lt;br /&gt; Tiệp, hôm nào hứng chí thì chạy xa hơn một chút về Bình Dương, Hốc Môn…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p style=&quot;font-family: inherit; text-align: left; margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; font-style: inherit; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;Và &quot;nhậu” thường không sang trọng bằng &quot;tiệc tùng”, ở &lt;br /&gt; &quot;tiệc” thì ta thường nói về những vấn đề cao siêu, những chuyện ít nhiều &lt;br /&gt; xoay quanh công việc, tiền bạc, hoặc nếu có những vấn đề khác thì chỉ là xã &lt;br /&gt; giao. Nhưng khi &quot;nhậu”, đôi khi ta nói… &quot;nhảm”, một chuyện trên trời &lt;br /&gt; dưới đất cũng có thể là chủ đề, và ta cười sảng khoái vì điều đó.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p style=&quot;font-family: inherit; text-align: left; margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; font-style: inherit; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;Và tuy &quot;tiệc” sang trọng hơn, nhưng &quot;tiệc” có thể đi &lt;br /&gt; với bất kỳ ai, còn khi ta rủ ai đó đi &quot;nhậu”, đó chắc chắn là bạn của ta. &lt;br /&gt; Tất nhiên sẽ có một số trường hợp ta mời những người ở nhóm tiệc đi &lt;br /&gt; &quot;nhậu”, là vì khi đó họ đã là bạn của ta.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p style=&quot;font-family: inherit; text-align: left; margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; font-style: inherit; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;Thời gian tôi ở nước ngoài, hình ảnh làm tôi nhớ nhất về bạn bè &lt;br /&gt; đó chính là những hôm ngồi đến khuya ở bờ kè, kế bên là con kênh mà dẫu đã cải &lt;br /&gt; tạo rất nhiều, tôi cũng không dám gọi đó là thơ mộng, thế mà vẫn vui.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p style=&quot;font-family: inherit; text-align: left; margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; font-style: inherit; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;Còn ở nước ngoài, Singapore chẳn hạn, nhắc đến đi nhậu ở bên ấy &lt;br /&gt; mà phát chán, đừng mong tìm được một cái gì đó tương tự như bờ kè. Thường thì &lt;br /&gt; sau giờ làm, nếu không đến bar, pub thì đến một cái quán ăn nào đó, hoặc không &lt;br /&gt; thì đến bàn bida, rồi kêu vài chai bia, lúc nào cũng có một cảm giác sang &lt;br /&gt; trọng, xa cách. Cái gần nhất có thể tạo ra với hình ảnh nhậu ở Việt Nam, đó là &lt;br /&gt; tự mua vài chai bia, vài cái thức ăn nhanh, rồi cả bọn ra vịnh Marina mà ngồi. &lt;br /&gt; Nhưng nói chung là không thể có được cái không khí như ở Việt Nam.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p align=&quot;center&quot; style=&quot;font-family: inherit; text-align: left; margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; font-style: inherit; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p style=&quot;font-family: inherit; text-align: left; margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; font-style: inherit; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;Ngoài nhậu thì có cà phê, không phải cà phê máy lạnh có wifi và &lt;br /&gt; những người phục vụ mặc đồng phục trong những quán cà phê hiện nay ở Sài Gòn &lt;br /&gt; như Gloria Jean, Highland… Mà là &quot;cà phê cóc” (cà phê lề đường). Dẫu không &lt;br /&gt; sang trọng, không tiện nghi… nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn cứ thích cái góc &lt;br /&gt; Nguyễn Trung Trực buổi sáng, hoặc là Hàn Thuyên. Sáng sớm ra ấy, xách tờ báo, &lt;br /&gt; ngồi uống ly cà phê cùng những người bạn, những người anh, thậm chí là những &lt;br /&gt; người không quen, nói chuyện trên trời dưới biển thế mà vui, mà đôi khi ngồi &lt;br /&gt; một mình nhìn người ta đi qua đilại cũng có cái vui riêng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p style=&quot;font-family: inherit; text-align: left; margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; font-style: inherit; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;Một nhịp sống bình dị nhẹ nhàng, không phải là cái hối hả của &lt;br /&gt; Singapore hay Hồng Kông, không phải là những đội quân rầm rập bước trong trạm &lt;br /&gt; xe điện ngầm ở Tokyo. Những buổi sáng nhẹ nhàng như thế ở Sài Gòn mang mọi &lt;br /&gt; người đến gần nhau hơn. Đó là nhịp sống Sài Gòn, là nhịp sống quê hương tôi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p align=&quot;center&quot; style=&quot;font-family: inherit; text-align: left; margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; font-style: inherit; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p style=&quot;font-family: inherit; text-align: left; margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; font-style: inherit; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;Có đi xa mới thấy thương thấy nhớ những hình ảnh quê hương đất &lt;br /&gt; nước. Dẫu rằng tôi chỉ xa quê hương không quá lâu, không phải là 10 năm, 20 năm &lt;br /&gt; như những người xa xứ khác, thậm chí đôi khi chỉ là đi công tác nửa tháng một &lt;br /&gt; tháng, thế mà mỗi khi nhìn trên màn hình thấy máy bay đang tiến về vùng trời &lt;br /&gt; của Việt Nam, tim tôi lại đập rộn lên. Rồi khi làm thủ tục nhập cảnh xong, bước &lt;br /&gt; ra cửa được những anh taxi chào đón, bằng chính thứ tiếng mẹ đẻ của mình, tôi &lt;br /&gt; không thấy khó chịu như thường lệ, và những lần như thế đoạn đường từ phi &lt;br /&gt; trường về nhà, ngồi trên taxi tôi thường hạ kính xuống, để được nghe cái ồn ào, &lt;br /&gt; cái khói bụi, nghe những câu nói tiếng Việt. Tự nhiên thấy thân thuộc, nhẹ &lt;br /&gt; nhàng. Dẫu quê hương không đẹp, không hiện đại bằng nhưng nơi tôi vừa đến, dẫu &lt;br /&gt; có nóng bức khói bụi, đó vẫn là nơi thân thương nhất của mỗi chúng ta mà chỉ có &lt;br /&gt; đi xa tôi mới cảm nhận hết được.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p style=&quot;font-family: inherit; text-align: left; margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; font-style: inherit; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;Tôi có may mắn từ ngày ra đời làm việc được đi khá nhiều nước, &lt;br /&gt; và đến giờ tôi rút ra một kết luận cho riêng mình: &quot;Không đâu bằng được &lt;br /&gt; sống chính trên quê hương mình, được sống hòa vào những người cùng màu da, &lt;br /&gt; chung tiếng nói”. Dẫu cho ở Singapore, ở Phillipines, hay Hongkong người ta &lt;br /&gt; cũng tương tự như mình, cũng da vàng, cũng tóc đen. Dẫu ta đã quen từng con &lt;br /&gt; đường, góc phố xứ người, dẫu có thật nhiều bạn bè xứ người… Thì đó vẫn là xứ &lt;br /&gt; người, và không bao giờ có thể có cảm giác như đó là quê hương.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p style=&quot;font-family: inherit; text-align: left; margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; font-style: inherit; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;Tôi nhớ có một lần tôi đi siêu thị ở Singapore, bỗng nhiên tôi &lt;br /&gt; nghe &quot;Mẹ ơi, lại đây xem cái này với con”, như một phản xạ tôi giật mình, &lt;br /&gt; và lật đật chạy đến, chỉ để nhìn 2 mẹ con ấy.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p style=&quot;font-family: inherit; text-align: left; margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; font-style: inherit; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;Có những điều tưởng như rất bình thường xung quanh ta, nhưng khi &lt;br /&gt; xa nó rồi ta mới thấy nhớ những điều bình dị mà thân thương ấy. Ngày xưa học &lt;br /&gt; phổ thông, tôi nhớ một câu thơ của nhà thơ Chế Lan Viên:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p align=&quot;center&quot; style=&quot;margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; &quot;&gt;&lt;div style=&quot;font-family: inherit; text-align: left; font-style: inherit; &quot;&gt;&lt;em style=&quot;font-family: inherit; line-height: 1.3em; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;font-family: inherit; &quot;&gt;&lt;i style=&quot;font-family: inherit; line-height: 1.3em; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; &quot;&gt;&lt;em style=&quot;font-style: inherit; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family:&quot;inherit&quot;,&quot;serif&quot;&quot;&gt;Khi ta đi, đất bỗng hoá tâm &lt;br /&gt; hồn!&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p style=&quot;text-align: left;font-family: inherit; margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; font-style: inherit; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;Lúc ấy tôi chỉ đơn giản đọc câu thơ ấy theo cách học thuộc lòng, &lt;br /&gt; vì lúc ấy tôi vẫn đang ở, và quê hương khi ấy &quot;chỉ là nơi đất ở”. Nhưng &lt;br /&gt; giờ lớn lên, đã từng ra nước ngoài, từng xa quê hương, bỗng tôi thấy thấm thía &lt;br /&gt; từng câu từng chữ ấy.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p style=&quot;text-align: left;font-family: inherit; margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-left: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; vertical-align: baseline; font-style: inherit; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; &quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: inherit, serif; &quot;&gt;Quê hương dẫu còn nhiều điều chưa hoàn thiện, ra đường vẫn bị &lt;br /&gt; cảnh chen lấn, nói thách, nhếch nhác… nhưng nếu đã từng xa quê hương một lần, &lt;br /&gt; bạn sẽ thấy đó chỉ là những điều nhỏ nhặt, ta đến một xứ sở văn minh, ta được &lt;br /&gt; những tiện nghi, hoa lệ, nhưng ta sẽ mất đi những cái lớn hơn nhiều…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-family: inherit; font-style: inherit; margin-bottom: 0.0001pt; line-height: normal; &quot;&gt;&lt;o:p&gt;&amp;nbsp;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;&lt;/p&gt; &lt;br&gt;&lt;br&gt; &lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-family: Arial, &apos;Times New Roman&apos;, Georgia, &apos;Trebuchet MS&apos;, Helvetica, sans-serif; margin-bottom: 0.0001pt; &quot;&gt;&lt;o:p&gt;&amp;nbsp;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;font-family: Arial, &apos;Times New Roman&apos;, Georgia, &apos;Trebuchet MS&apos;, Helvetica, sans-serif; &quot;&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin-top: 0.5em; margin-right: 0px; margin-bottom: 0.9em; margin-left: 0px; padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; font-style: inherit; font-family: inherit; vertical-align: baseline; line-height: 1.3em; &quot;&gt;Trích đăng từ Blog:&amp;nbsp;&lt;a href=&quot;http://blog.ngochieu.com/&quot; title=&quot;Apo’s Blog&quot; rel=&quot;home&quot; style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; font-size: 36px; font-family: &apos;Times New Roman&apos;; vertical-align: baseline; color: white; text-decoration: none; line-height: 36px; &quot;&gt;Apo’s Blog&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;margin-top: 0.5em; margin-right: 0px; margin-bottom: 0.9em; margin-left: 0px; padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; font-style: inherit; font-family: inherit; vertical-align: baseline; line-height: 1.3em; &quot;&gt;Link gốc:&amp;nbsp;&lt;a href=&quot;http://blog.ngochieu.com/cam-nghi/nhau-ca-phe-va-que-huong/&quot; style=&quot;line-height: 13px; &quot;&gt;http://blog.ngochieu.com/cam-nghi/nhau-ca-phe-va-que-huong/&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style=&quot;font-family: Arial, &apos;Times New Roman&apos;, Georgia, &apos;Trebuchet MS&apos;, Helvetica, sans-serif; &quot;&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;font-family: Arial, &apos;Times New Roman&apos;, Georgia, &apos;Trebuchet MS&apos;, Helvetica, sans-serif; &quot;&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;font-family: Arial, &apos;Times New Roman&apos;, Georgia, &apos;Trebuchet MS&apos;, Helvetica, sans-serif; &quot;&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;font-family: Arial, &apos;Times New Roman&apos;, Georgia, &apos;Trebuchet MS&apos;, Helvetica, sans-serif; &quot;&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style=&quot;font-family: Arial, &apos;Times New Roman&apos;, Georgia, &apos;Trebuchet MS&apos;, Helvetica, sans-serif; &quot;&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;font-family: Arial, &apos;Times New Roman&apos;, Georgia, &apos;Trebuchet MS&apos;, Helvetica, sans-serif; &quot;&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style=&quot;font-family: Arial, &apos;Times New Roman&apos;, Georgia, &apos;Trebuchet MS&apos;, Helvetica, sans-serif; &quot;&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;</content:encoded>
			<link>https://lhk29.ucoz.com/blog/nh_u_ca_phe_va_que_h_ng/2012-03-14-125</link>
			<dc:creator>anhtuantnp</dc:creator>
			<guid>https://lhk29.ucoz.com/blog/nh_u_ca_phe_va_que_h_ng/2012-03-14-125</guid>
			<pubDate>Wed, 14 Mar 2012 04:10:34 GMT</pubDate>
		</item>
	</channel>
</rss>