Khi người ta yêu... và khi người ta quên... - 16 June 2011 - Blog - LHK 29 - Đại Học Đà Lạt
Monday, 05/Dec/2016, 5:20 AM XIN CHÀO: Guest | RSS
FORM ĐĂNG NHẬP

MENU
BÀI VIẾT
LỊCH
«  June 2011  »
SuMoTuWeThFrSa
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
2627282930
LOGO
CHAT BOX
LIÊN HỆ
THỐNG KÊ

Tổng số Online: 1
Khách: 1
Thành viên: 0

Blog


Main » 2011 » June » 16 » Khi người ta yêu... và khi người ta quên...
4:17 PM
Khi người ta yêu... và khi người ta quên...
Khi người ta yêu

- Người ta bỗng ước con đường thật dài, dài ơi là dài dù trời đang mưa tầm tã, đang ướt hết cả 2 người vẫn mong thật dài để đi mãi bên nhau. 


- Người ta bỗng ước hôm nay đi làm được về lúc 5h dù công việc bộn bề (như mọi ngày sẽ ước có thêm 8h nữa để làm cho xong), để còn tắm, để còn thử quần, thử áo để đi với một người ta.

- Người ta ngồi bên nhau rất gần như một cử chỉ nhẹ cũng sẽ chạm vào mắt nhau, vào tóc nhau vào tay nhau và rồi nhung nhớ.

- Người ta đi trên đường thật chậm, thật chậm như sợ đi nhanh gió cuốn mất giờ khắc này.

- Người ta cười, cười những điều đôi khi rât ngu ngơ, đôi khi rất chẳng buồn cười vì người ta cũng cười.

----------------------------- 

*yeu*_*yeu*________*yeu*_*yeu*_____ 
___*yeu*______*yeu*_*yeu*_______*yeu*___ 
__*yeu*__________*yeu*__________*yeu*___ 
__*yeu*________________________*yeu*____ 
___*yeu*________*_Loves_*_____*yeu*_____ 
____*yeu*____________________*yeu*______ 
______*yeu*________________*yeu*________ 
________*yeu*____________*yeu*__________ 
__________*yeu*________*yeu*____________ 
____________*yeu*____*yeu*______________ 
______________*yeu**yeu*________________ 

----------------------------- 

- Người ta đi bên một người không đẹp zai chẳng cao to, thế mà khi xa người ta nhớ người ta ở nụ cười chẳng nghĩ đến người ta thấp hay không đẹp zai gì cả.

- Người ta lo cho người ta ngày mưa cũng như ngày nắng, có ốm không rồi nhắn tin rồi gọi điện "tưởng gió cuốn Em đi mất rồi, mai lại mưa đấy mang áo mưa đi nha", "Em chẳng sợ gió cuốn, vì nếu có gì Anh cũng đã đến để kéo Em lại".

- Khi người ta yêu sao mà trời đất như thơ mộng quá, như sương mù, như khói sương tất cả mờ ảo và lung linh

- Khi người ta yêu người ta vẫn nghĩ "thôi nếu có yêu nhau thật rồi tính xấu ấy cũng đổi thay thôi, lo làm gì", chẳng để ý gì bạn bè bảo "như thế là không tốt", chẳng để ý gì "chuyên gia" bảo "nếu là anh, anh không hẹn hò với người như thế". Vì có thể khi yêu người ta yêu bẳng đôi mắt của người mù và đôi tai của người điếc

- Khi người ta yêu người ta sao mà rùng mình, sao mà run đến thế khi người ta bảo người ta ốm, sao mà lo đến thế nếu người ta chẳng nhắn tin, sao mà lo đến thế những bước đi đôi khi rất vô tình mà cứ kéo nhau ra xa, thật xa và rồi đứt.

Khi người ta quên

- Cố để quên chẳng nhắc, cố chẳng nhớ và người ta chỉ ước một câu "xin quên đi người ta ấy".

- Lạnh lẽo quá thôi một linh hồn, vô tình quá đi một trái tim "bọn mình là bạn nhé Em", "không anh đâu coi trọng tình bạn này còn em nó chẳng có gì là quan trọng, chưa bao giờ nó quan trọng, chưa bao giờ, đừng nhắn lại nữa nhé". Vô tình và rồi thôi. 


- Sao con đường đi ngày hôm qua, tuần trước, tháng trước xa đến là xa, chẳng có mưa rơi, chẳng có sương mù thế mà mắt ướt tới nỗi suýt thì đâm vào ô tô. Tệ quá!

- Sao quán cũ đi qua lòng nhủ lòng quay mặt bước đi.

- Sao chẳng còn tha thiết bảo nhau uống thuốc khi ngày hôm nay người ta ốm. Biết người ta bị bệnh em người ta rủ đến thăm "xin lỗi chị bận lắm và cũng mệt lắm, em đi một mình nha em". Vô tình đến thế người ta.

- Cố để tỏ ra mình mạnh mẽ, cố bỏ đi những kỷ niệm cuối cùng về người ta. Hôm nay trở về sau những ngày bão thấy cái bút (đẹp quá đi thôi) mua cho người ta ngày người ta vào học MBA, mang đến bưu điện gửi cho người ta chỉ một câu "chẳng phải học sinh cũ, không phải bạn cũ, không phải anh em, không phải bạn trai cũ, gửi cho anh vì nhìn thấy nó thì em sẽ buồn". Chắc mai người ta sẽ nhận được và mong cứ im lặng như người ta thích thế.

----------------------------- 

(¨`•.•´¨) I 
`•.¸(¨`•.•´¨ )MISS 
(¨`•.•´¨)¸.•´ 
`•.¸.•´ U 

----------------------------- 

- Nghĩ lại khuôn mặt ấy rồi đưa gương ngắm mình (có xấu tý nào đâu), sao thấy người ta xấu thế, sao thấy người ta thấp thế, tự cười "phá vỡ hết cả standard rồi".

- Chẳng bận lòng xem người ta ốm ra sao, tối nay người ta rủ bạn đi chơi và người ta kể "tớ đi qua vùng bão rồi".

- Chẳng bận lòng những khoảng cách và không gian vô tình kéo 2 đứa xa mãi xa. Mà chỉ mong xa hơn thì tốt "xa thật và không nhắc đến nữa rồi sẽ quên".

- Điện thoại nằm bẹp một chỗ, chẳng bận xem có ai gọi, ai nhắn tin vì dù là của bất cứ ai thì cũng không phải của người ta ấy. Tất cả tin nhắn đã xóa hết rồi, các cuộc gọi, thời gian cuộc gọi xóa hết rồi chỉ mong rũ sạch, và rồi lại thanh thản bước đi.

- Và rồi người ta sẽ lại hẹn hò, chẳng phải với người ta cũ mà sẽ với một anh chàng cao thật là cao, đẹp thật là đẹp và quan trọng rất thông minh và rất tinh tế để biết người ta thật sự là thế nào chứ không hời hợt nhìn vào những hành động và lời nói bâng quơ để phán xét người ta nữa.

"Khi người ta yêu người ta nhìn bằng đôi mắt của người mù, nghe bằng đôi tai của người điếc, và khi người ta quên người ta giả vờ mù và câm điếc để không phải nhìn, phải nghe hay phải nói về những chuyện liên quan đến người ta ấy"

Chông chênh lắm, nhưng Em đã biết thế nào là buông rơi một bàn tay khi bàn tay ấy không/sẽ không nắm mình thật chặt khi trời lạnh.

Em học cách để quên...

Chỉ xin giữ lại cho EM một cái cây mua cho Anh vào ngày sinh nhật (chưa kịp gửi) để Em biết cuộc đời, tình yêu và lòng Em vẫn còn xanh cho những ngày mới, cho một TY mới và cuối cùng Anh nhé![b]
Views: 330 | Added by: kopkoj | Rating: 0.0/0
Total comments: 2
26/Jun/2011 Spam
2. kopkoj
hehe, thanks nhiu hen!
16/Jun/2011 Spam
1. tuan bin (anhtuantnp)
Đã add thêm hình và chỉnh kiểu chữ cho kopkoj.
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]